Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào.Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài.Đi đâu cũng vất vả.Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể.Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen.Chà, đây lại biến thành một cuộc thương lượng.Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì.Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi.Khóc cho vài năm tích tụ.Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết.
