Xuống nhà, ông nội vừa sang.Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước.Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh.Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu.Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân.Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp.Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm.Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội.Xung quanh là người.Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy.
