Khi chúng ta thuộc về một “chuẩn mực” nào đó, một cộng đồng cụ thể, chúng ta là những “cá nhân” – có sự đa dạng và khác biệt so với những người khác.Tôi phải thừa nhận rằng nhìn chằm chằm vào người khác là bất lịch sự.Chúng ta vào thang máy, ấn số 22, và khi đến tầng 22, cánh cửa thang máy mở ra, bạn hãy nhìn xem ai đang đứng đó:Chúng ta trở nên phòng thủ và tự thuyết phục mình rằng chẳng thể làm gì vì trí nhớ của chúng ta rất kém.S – có thể là C hoặc K, vì thế số 40 có thể là race (cuộc đua) hoặc rose (hoa hồng).Thực tế, bạn nên tạo cho mình một thói quen.Con gái tôi nhìn ông ta một lát và nói: “Ông đã nói với cháu lần trước mà!”Thứ nhất, sự liên tưởng không phải luôn xuất hiện ngay lập tức trong tâm trí chúng ta khi nhìn thấy ai đó.Mỗi người chúng ta đều có sự khác biệt.Nhưng trên thực tế, các công việc có thể thay đổi.
