Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay.Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa.Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế.Nhất là những mặt còn lại của đời sống.Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình.Đời bao nhiêu cảnh để đời.Nhưng thế tại sao ta không sướng?Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem.Mà một con lợn như thế thì hầu như ai (trừ bản thân nó) cũng biết rằng nó hay rống bậy.Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng.