Lúc nào có dư thời giờ thì tôi sẽ đọc.- Vâng, bất kỳ cái gì cũng giản dị như vậy.Thật lạ lùng! Buổi sáng, bạn thức dậy, thì này, túi bạn đã đầy 24 giờ trong cái chuỗi thời gian của đời bạn.Bạn xanh xao và mệt nhọc.- Vâng, nếu bạn cho phép thì tôi xin đáp là tôi quả có ý đó; bạn cứ thí nghiệm đi, thật là tự nhiên, dễ hiểu mà lại có vẻ là một phép mầu.Tôi bắt đầu từ lúc thức dậy và chỉ kể những việc thầy làm, cuối cùng tôi mới chỉ cách nên dùng thì giờ đó ra sao.Xin bạn nhớ; không ai cướp được bảo vật đó của bạn.Và càng ít suy nghĩ bao nhiêu thì càng ít có lý trí bấy nhiêu.Nhưng những điều tôi nói về âm nhạc có thể áp dụng vào những nghệ thuật khác.Rồi ta tự bào chữa là không có thì giờ, rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ thôi.