Ông Vermylen thân mến, Chúng tôi được hân hạnh ông chiếu cố tới trong 14 năm nay.Nếu tên hơi lạ, ông bảo người ta đánh vần cho ông nhớ.Nhưng sáng nay, ông hội trưởng của chúng tôi đã nghiên cứu với tôi những tờ báo cáo về kết quả cuộc tuyên truyền trước và cậy tôi cho biết cuộc tuyên truyền đó đã giúp cho hội tăng gia được số hàng bán là bao nhiêu.Lần sau, nếu ta có ngứa miệng muốn đắc chí tuyên bố rằng người hàng xóm của ta lầm thì ta hãy nhớ tới lão sư Socrate và khiêm tốn tìm một câu vấn - một câu vấn nó kéo về cho ta một câu đáp "có".Mỗi lần ông mới làm quen với ai, ông hỏi tên họ người đó và cách viết ra sao.Nàng bỏ tiền đồ rực rỡ trên sân khấu để yên chữ vu quy.Sau cùng, một ngày tươi sáng tới: một truyện nó viết được người ta nhận đăng.Bệnh nhức răng giày vò người đó hơn là cảnh đói kém làm chết cả triệu dân Trung Quốc.Lúc đó, cha mẹ mới tự hỏi: "Làm sao cho nó muốn sửa đổi được".Nếu ông giúp tôi việc đó, tôi sẽ lấy làm quý hóa lắm và mang ơn ông vô cùng.
