Không, xin đừng tin vậy.Ta làm ăn đã 19 năm nay.Ông và những bọn người giúp việc đã quay phim phóng sự về T.Tôi thuộc hết những lời chào mời khách hàng, thuộc hết những lời bẻ bai của họ, cả những câu để đáp và thuyết phục họ nữa.Nhưng mặc dầu xương tôi gần lòi khỏi da, như những mỏm đá trên sườn đồi, mặc dù chân tôi nặng như chì, tôi cũng chẳng hề ưu phiền! Tôi không khóc một tiếng, tôi cứ mỉm cười! Phải, tôi bắt buộc phải mỉm cười.Để cho cơ thể duỗi ra.Trong thâm tâm ông thất vọng, nhưng vẫn tự nhủ rằng "phải cố làm sao tránh không oán hận một ai"."Nếu là tiền của thì tôi không cần, nhưng tai hoạ là tiền của các bạn, mặc dầu số tiền đó đối với họ không là bao.Và tôi làm quen với ông Burton S.Ba tôi gần thành người lý tưởng mà Aristote đã tả một người đáng được sung sướng nhất.
