Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào.Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến.Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn.Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người.Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi.Hãy cứ mâu thuẫn với nhau.Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó.Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy.Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác.
